"Trên núi mát thật đấy, gió thổi làm cây cầu rung rinh luôn kìa."
Lâm Nhàn vẻ mặt thong dong, đứng một bên hóng chuyện.
"Thế gió có thổi bay người xuống dưới không hả bố?"
Thần Thần liếc xuống một cái rồi vội rụt cổ lại. Vừa nãy cậu bé còn tự tin lắm, ai ngờ lại cao đến thế.
"Nhân tiện đố con luôn, ví dụ anh Phi Vũ nặng tầm 50 ký đi, rơi tự do từ đây xuống thì mất bao lâu mới chạm đất?"
Lâm Nhàn chắp tay sau lưng, thong thả bàn chuyện toán học với con trai.
"Sao con biết được, con mới học tiểu học thôi mà!"
Thần Thần lắc đầu, chịu chết không biết tính thế nào.
"Anh đừng có dọa trẻ con, không rơi xuống được đâu!"
Hồ Vũ Miên kéo tay Thần Thần, hai cô trò tự an ủi lẫn nhau.
"Rơi xuống thì cũng chẳng sao, nhưng đè trúng hoa cỏ thì không hay cho lắm, mất quan điểm bảo vệ môi trường quá."
Lâm Nhàn cười, liếc mắt nhìn xuống dưới. Từ đây nhìn cây cối với con sông nhỏ bên dưới bé tí như đàn kiến.
Mấy người bên này trò chuyện trêu đùa vô cùng thoải mái, còn phe bên kia nghe xong thì sợ khiếp vía.
"Tiểu... Tiểu Ngọc, cô... cô đừng sợ, tôi... tôi đi từ từ cùng cô."
Giọng Ôn Minh run rẩy thều thào, thế mà vẫn cố gồng lên đòi bảo vệ bạn đồng hành.
"Tôi đâu có thua, không cần phải đi."
Xương Tiểu Ngọc liếc hắn một cái, giọng điệu thản nhiên.
"À... ừ nhỉ, tôi quên mất."
Nụ cười trên mặt Ôn Minh cứng đờ, hắn miễn cưỡng lết lên trước một bước.
Phía bên kia.
Hàn Phi Vũ chằm chằm nhìn xuống vực sâu thăm thẳm qua lớp kính trong suốt, cổ họng khô khốc. Hắn rụt rè thò mũi chân ra ướm thử rồi lại vội thụt về.
"Hai anh đẹp trai dũng cảm quá, mau mặc đồ bảo hộ vào trước đã nhé."
Nhân viên chương trình cười tươi đưa đồ tới: "Mọi người cứ yên tâm, toàn bộ chặng đường đều có dây cáp an toàn, độ cứng của kính chịu được cả đạn bắn cơ..."
Đồ bảo hộ vô cùng đầy đủ, gồm: đai an toàn toàn thân, khóa an toàn kép, dây giảm chấn, và cả mũ bảo hiểm nữa.
"Đeo mũ bảo hiểm ở đây để làm gì hả bố?"
Thần Thần ngó xuống dưới một cái, lại vội vã rụt cổ.
"Sao lại không! Lỡ mà rơi xuống thật thì vẫn đảm bảo kiểu tóc không bị rối tung lên chứ!"
Lâm Nhàn đứng cạnh cười trêu.
Còn hai người trong cuộc là Hàn Phi Vũ và Ôn Minh thì mặt mũi đã trắng bệch, đứng cứng đờ như tượng.
【Máu có thể chảy, đầu có thể rơi, nhưng kiểu tóc thì tuyệt đối không được rối! Đây chính là tố chất của một idol!】
【Câu này hồi cấp ba tui biết giải thật đấy, v=gt đúng không nhỉ? Học đại học hai năm xong đúng là phế hết cả võ công rồi】
【Rơi từ độ cao mấy trăm mét xuống thì đừng nói là mũ bảo hiểm, có mặc giáp toàn thân cũng nát bét ấy chứ!】
【Chắc chủ yếu là để an ủi tâm lý thôi, đeo vào ít ra trong lòng cũng thấy yên tâm hơn. Cơ mà tui đề xuất đổi thành dù nhảy thì thiết thực hơn】
【Mấy người ngậm miệng lại hết đi! Anh Vũ nhà tui mới không sợ mấy cái này nhé, đứa nào trù ẻo anh ấy chúc cho mất "họa mi"】
【......】
Ôn Minh cầm chiếc mũ bảo hiểm lên, lật qua lật lại soi xét rồi chỉ vào một lỗ thông khí bên hông, hỏi: "Cái lỗ này... có làm giảm độ bền của mũ không vậy?"
"Đây là nhựa ABS chịu lực cao, lỗ thông khí được thiết kế theo chuẩn khoa học, không ảnh hưởng đến khả năng bảo vệ đâu ạ."
Nhân viên chương trình kiên nhẫn giải thích.
"Tôi cũng thấy hơi nguy hiểm, hay là cứ chờ người ta hoàn thiện xong xuôi rồi hãy tới chơi."
Ôn Minh đứng bên cạnh nhỏ giọng bồi thêm một câu.
"Mọi người cứ yên tâm, tổ chương trình đã kiểm tra rất nghiêm ngặt rồi, tuyệt đối không có vấn đề gì đâu, chỉ cần vượt qua rào cản tâm lý là được."MC cũng nghe không lọt tai nữa, đành lên tiếng nói đỡ cho khu du lịch.
Ê-kíp đã nhận tiền tài trợ rồi mà khách mời lại đi chê bai bên A không an toàn, thế này thì sau này ai dám đầu tư nữa?
Hai người hết cách, đành ngoan ngoãn mặc đồ bảo hộ vào, sau đó chăm chú nghe nhân viên hướng dẫn những điểm cần lưu ý.
Đứng ở lối vào cầu kính, phía trước đã là một khoảng không trong suốt.
"Phi Vũ, cậu nhiều kinh nghiệm, danh tiếng lại lớn, cậu đi trước đi."
Hai chân Ôn Minh như mọc rễ, tay bám chặt lấy dây cáp, đứng im phăng phắc.
"Trò này thì tôi lấy đâu ra kinh nghiệm? Khả năng vận động của anh tốt hơn, anh đi trước mới hợp lý!"
Đôi mắt dài hẹp của Hàn Phi Vũ lộ rõ vẻ bực dọc, hắn cũng chẳng muốn nhích lên nửa bước.
"Trải nghiệm đặc biệt trên cao thế này rất dễ kích thích cảm hứng sáng tác đấy, thầy Hàn, xin mời."
Ôn Minh nặn ra một nụ cười, đưa tay ra hiệu mời.
"Thế thì tôi lại càng đi chậm, càng không thể đi trước được."
Hàn Phi Vũ thầm chửi Ôn Minh đang đùn đẩy trách nhiệm, tay siết chặt dây cáp, nhất quyết không nhúc nhích.
Hai người lời qua tiếng lại, không ngừng "nhường nhịn" nhau, nhưng thân thể thì cứ như bị đóng đinh ngay lối vào, nửa bước cũng không dời.
Nhân viên công tác đứng cạnh ôm đống đồ bảo hộ, mặt cạn lời.
【Trận chung kết "Cuộc thi Nhường Nhịn" chính thức bắt đầu! Phần thưởng: Danh hiệu người đầu tiên sợ tè ra quần!】
【Không ngờ "Khổng Dung nhường lê" phiên bản đời thực lại lòi ra một lúc tận hai người, đúng là tràn ngập mỹ đức mà】
【Chẳng phải Ôn Minh bảo muốn đi trước khách mời nữ sao? Giờ sao lại rén rồi? Khinh thường A Vũ nhà tui đấy à?】
【Bề ngoài: Mời anh đi trước, anh là tiền bối; Nội tâm: Anh chết trước đi, tôi theo sau (/mặt chó)】
【Biểu cảm của nhân viên: Hai anh có nhanh lên không? Tôi đứng đây húp gió cũng mệt lắm đấy!】
【......】
"Hai người đừng tranh nhau nữa, nắm tay đi sóng đôi chẳng phải là xong sao!"
Lâm Nhàn đứng sau đợi không nổi nữa, cất tiếng hối thúc.
"Câu giờ cũng đâu có làm cây cầu ngắn lại!"
Xương Tiểu Ngọc đứng cạnh bồi thêm một câu.
"Tôi nhớ mấy bài hát của Phi Vũ rất truyền cảm hứng mà nhỉ? Hát một bài lấy khí thế thì tốt biết mấy!"
Lâm Nhàn cười cười đứng ngoài châm ngòi.
Lần này, hiếm khi Hàn Phi Vũ không cãi lại, hắn cúi đầu nhìn nhìn.
"Sợi dây này... thật sự đủ chắc không vậy? Chịu được bao nhiêu ký?"
Hàn Phi Vũ kéo kéo dây an toàn, ngón tay ra sức bóp bóp, giọng nói run rẩy.
"Dây này chịu được trọng lượng một tấn lận, anh cứ yên tâm, chỉ cần nhìn thẳng về phía trước là được."
Nhân viên vừa nói vừa bước tới trước vài mét để làm mẫu.
"Cái khóa này... có khi nào đột nhiên bung ra không? Tôi nghe nói từng có tai nạn kiểu đó rồi..."
Ôn Minh ghé sát lại nhìn kỹ, thậm chí còn muốn dùng răng cắn thử xem có cứng không.
"Đây là khóa kép hai tầng bảo hiểm, phải tự tay thao tác mới mở ra được ạ."
"Thế nhỡ kính vỡ thì sao? Bên dưới có lưới an toàn không?"
"Kính này là kính cường lực gia cố thêm, có thể chịu được..."
"Nhỡ đâu thì sao? Tôi nói là nhỡ đâu ấy! Có phương án dự phòng khẩn cấp nào không?"
Nhân viên công tác: "..."
【Bây giờ mới nhận ra, anh chàng buông xuôi dám thẳng thắn thừa nhận mình dở mới là đàn ông đích thực! Nội tâm quá mạnh mẽ!】
【Hai ông này tới làm khảo sát an toàn đúng không, tí nữa chắc đòi kiểm tra luôn ốc vít nhập từ đâu quá, "cẩn thận" dữ thần】
【Hiệu ứng chương trình đỉnh chóp! Sợ thì cứ nhận là sợ đi, còn bày đặt đùn đẩy cho nhau, hai ông kết hôn luôn tại chỗ cho rồi】
【......】
"Hay là hai cậu oẳn tù tì đi!"
MC nhìn đồng hồ, lên tiếng giục."Thế thì đi chung đi, cầu rộng thế này hai người đi dư sức."
Hàn Phi Vũ và Ôn Minh nhìn nhau, cuối cùng quyết định đi cùng.
Năm phút trôi qua.
Hai người mới lết được đúng khoảng cách của một tấm kính.
Ôn Minh bám chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, không dám nhìn ngang liếc dọc, tay siết chặt cáp an toàn nhích từng chút một về phía trước.
Hàn Phi Vũ thầm chửi rủa Lâm Nhàn trong lòng, mỗi bước chân đều rụt rè ngắn ngủn, đế giày cọ xát với mặt kính phát ra tiếng sột soạt khe khẽ.
Gây chú ý nhất phải kể đến hai cẳng chân của hắn——
Từ đùi xuống bắp chân, rồi đến tận mắt cá, tất cả đều đang run bần bật, đến mức ống quần cũng rung bập bùng theo.
"Chú Phi Vũ sợ quá nên run lẩy bẩy kìa cô?"
Thần Thần đứng cạnh cô Hồ, nhỏ giọng hỏi.
"Nói bậy nào! Chú Phi Vũ của con rõ ràng là đang khiêu vũ đấy, nhìn nhịp điệu gớm chưa kìa!"
Lâm Nhàn chậc lưỡi, còn cố tình nhái lại dáng vẻ run rẩy vài cái: "Nhảy breakdance ở độ cao hàng trăm mét, đúng là quá chất!"
"Breakdance cái nỗi gì."
Triệu Mỹ Linh suýt phì cười, hai cái chân run lẩy bẩy thế kia, nhìn đúng là có nét giống nhảy breakdance thật.
Khóe môi Xương Tiểu Ngọc cũng khẽ nhếch lên, cái tên Lâm Nhàn này mỏ hỗn thật đấy.
Hai người trên cầu kính dồn toàn bộ tâm trí vào đài quan sát phía đối diện, hận không thể bay ngay sang đó, ngặt nỗi chân nhũn ra như bún, thực sự bước không nổi.
Cuối cùng cũng lết tới tấm kính thứ tư, hai người vừa đi đến vị trí chính giữa.
Rắc!
Một tiếng kính nứt vỡ giòn tan vang lên.
Ngay sau đó, hàng loạt "vết nứt" từ dưới lòng bàn chân nhanh chóng lan rộng ra khắp mặt kính!
"Á!"
Hàn Phi Vũ sợ đến hồn bay phách lạc, quỳ rụp ngay xuống mặt kính.
Ôn Minh bên cạnh cũng bị dọa cho khiếp vía, cúi đầu nhìn xuống: "Kính... kính... nứt rồi sao?"
Nhân viên công tác vội vàng giải thích: "Là hiệu ứng ạ! Hiệu ứng màn hình LED thôi! Kính rất an toàn!"
Hàn Phi Vũ cúi đầu nhìn họa tiết "rạn nứt" dưới chân, rồi lại nhìn vực thẳm sâu không thấy đáy, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh vã ra đầy trán.
"Tôi... tôi đang... cảm nhận mỹ học tan vỡ."
Hắn cố gồng mình ngẩng đầu lên, thở hồng hộc.
Ôn Minh nằm bò ra mặt kính, hít sâu để điều chỉnh lại nhịp thở.
【Vãi chưởng! Hiệu ứng này chân thật quá vậy! Làm tui cũng giật thót cả người! Mau chuẩn bị cho hai ổng mỗi người một cái quần mới đi】
【Cái mỏ của anh chàng buông xuôi hỗn ghê! "Nhảy breakdance ở độ cao hàng trăm mét", câu này khéo sau này thành thương hiệu mới của Hàn Phi Vũ luôn quá!】
【Nhìn Hàn Phi Vũ ngông chưa kìa, biết nhảy thì ngon lắm sao mà còn ra gió khoe mẽ nữa (/mặt chó)】
【Anh Vũ run chậm chậm chút nha, cẩn thận kẻo quạt bay luôn Ôn Minh bên cạnh, không bay thì làm người ta trúng gió cảm lạnh cũng không tốt đâu】
【Cảm nhận mỹ học tan vỡ —— Giáo sư cấp 10 chuyên ngành cãi cố trực tiếp giảng dạy, bản thân sắp tan vỡ đến nơi rồi mà còn cảm với chả nhận】
【Ê-kíp chương trình có thể hiện dữ liệu nhịp tim lên không? Tui đoán tim hai người họ sắp nhảy ra ngoài rồi, đạo diễn cho xin cái cận cảnh khuôn mặt đi, chắc chắn kịch tính lắm!】
【……】



